| Thông Tin Về Nhân Quyền |
|
Để giúp các bạn thanh thiếu niên, đặc biệt là các bạn đang sống tại Kampuchea Krom (miền nam của Việt Nam), hiểu rỏ về những quyền căn bản mà người dân bản xứ Khmer Krom đang sống trên đất tổ tiên của họ tại Kampuchea Krom cần phải có, mời các bạn tham khảo những thông tin về nhân quyền dưới đây: Như các bạn đã biết, chính phủ cộng sản Việt Nam luôn tuyên truyền là Việt Nam luôn tôn trọng nhân quyền của tất cả mọi người đang sống và làm việc tại Việt Nam. Những lời tuyên truyền đó được trích ra ngay từ Hiến Pháp của Việt Nam. Nhưng sự thật, đáng tiếc là chính phủ cộng sản Việt Nam không bao giờ cho công dân Việt Nam (đặc biệt là người dân bản xứ, trong đó có người dân bản xứ Khmer Krom) được hưởng những quyền căn bản mà một người công dân được hưởng. Nếu các bạn đọc Điều 69 của Hiến Pháp Việt Nam: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật." Theo chính phủ cộng sản Việt Nam, những quyền về tự do ngôn luận hay là tự do báo chí phải trên quản điểm của Đảng, bằng không, người dân sẽ bị kết tội là chống lại Nhà Nước và phá hoại trật tự xả hội. Ai củng biết rằng, quan điểm của nhà cầm quyền Hà Nội là người dân phải làm theo những gì đảng nói bởi gì Đảng không bao giờ sai. Chính vì lý lẽ vô căn cứ đó mà chính phủ Hà Nội không ngần ngại kết tội và bỏ tù những người dân đã can đảm đứng lên đòi quyền tự do ngôn luận và báo chí. Việt Nam có hơn 84 triêu dân, trong đó có hàng triệu người dân bản xứ. Nhưng cả nước Việt Nam, không có một tờ báo độc lập nào để nói lên tiếng nói của người dân bản xứ mà không có sự can thiệp của chính phủ Hà Nội. Nếu Việt Nam tôn trọng Nhân Quyền, tại sao chính phủ Hà Nội sợ chính người dân của mình được tự do nói lên những điều trăng trở trong cuộc sống của họ. Chỉ với lý lẻ cơ bản đó mà chính phủ Hà Nội đã sợ rồi thì làm sao người dân bản xứ thật sự có nhân quyền được. Vào tháng 2, 2007, chính phủ Hà Nội tuyên bố về một cuốn sách trắng với nhan đề: "Tôn Giáo và Chính Sách Tôn Giáo ở Việt Nam" Đối với các nước tự do, vấn để tự do tôn giáo là điều căn bản nhất mà một người công dân cần phải có. Việt Nam đã viết rất rỏ ràng trong Điều 70 của hiến pháp Việt Nam là: "Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước" Nếu như vấn đề tự do tôn giáo đã được đề cặp trong Hiến Pháp, thì tại sao chính phủ Hà Nội lại bỏ công ra viêt một cuốn sách trắng dày tới mấy chục trang để biện luận cho chính sách tự do tôn giáo của mình. Theo quan điểm của nhà cầm quyền Hà Nội, tự do tôn giáo củng phải trên quan điểm của Đảng, bởi vì Đảng cộng sản Việt Nam là Vô Thần. Cán bộ của Đảng bây giờ phải đi làm Kinh Tế với nước ngoài, luôn thể xin thêm viện trợ quốc tế vì "Việt Nam mới có thoát khỏi chiến tranh hơn 30 năm", và bị các đối tác kinh tế cứ đem chuyện đàn áp tôn giáo làm điều kiện trong việc chính phủ Việt Nam xin viện trợ quốc tế, cho nên chính phủ Hà Nội đã "ban ân huệ" cho các nhà lảnh đạo tôn giáo tại Việt Nam được hành đạo theo khuôn khổ "Chủ Nghĩa Xã Hội" có nghĩa là người dân phải xin phép trước khi làm bất cứ các hoặt động tôn giáo gì, ngay cả việc xin đi tu của người bản xứ Khmer Krom củng phải xin phép. Nếu nhà cầm quyền không cho phép, thì người thanh niên Khmer Krom đó không được đi tu cho dù việc đi tu của người thanh niên Khmer Krom không phải là vấn đề tôn giáo nữa, mà nó đã thuộc về văn hoá của người Khmer Krom rồi. Đó là một trong ví dụ thực tế về những gì mà chính phủ Hà Nội định nghĩa về tự do tôn giáo tại Việt Nam. Các bạn thanh thiếu niên Khmer Krom thân mến, đặc biệt là các bạn đang sống tại Kampuchea Krom, đấu tranh cho Nhân Quyền là việc làm của tất cả mọi ngýời trên thế giới. Việt Nam đã trở nên một trong những nước thành viên của Liên Hiệp Quốc vào ngày 20 tháng 9, năm 1977. Khi là một thành viên của Liên Hiệp Quốc, Việt Nam phải tuân thủ những công ước quốc tế, đặc biệt là Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Universal Declaration of Human Rights). Trên thực tế, những quyền căn bản của một công dân trên trái đất này cần phải có mà đã được định nghĩa trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, không được thực thi dưới chế độ "đĩnh cao của trí tuệ" của chính phủ Hà Nội. Hà Nội luôn dùng luận điệu là mỗi quốc gia có mổi hoàn cảnh khác nhau, và yêu cầu thế giới không được can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam. Cái luận điệu đó được sữ dụng rất linh hoạt khi Việt Nam đi xin viện trợ quốc tế để bỏ vào túi riêng của "Con Cháu Của Bác Hồ". Và củng chính luận điệu đó mà chính phủ Hà Nội không ngần ngại bỏ tù bất cứ những ai dám đem vấn đề Nhân Quyền ra thảo luận trước công chúng. Nếu cần, chính phủ Hà Nội đem những người đó ra Đấu Tố, như dưới thời cải cách ruộng đất tại miền Bắc, vì dám chống lại "Chính Phủ Của Nhân Dân Do Đảng Lảnh Đạo". Đó là vủ khí lợi hại nhất mà Hà Nội đã và đang dùng để bịt miệng tiếng nói của người đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam, đặt biệt là những người dân bản xứ can đảm đứng lên đòi lại ruộng vườn của họ đả bị chiếm đoạt bởi "Con Cháu Của Bác Hồ". Khi công nghệ thông tin đã tràn vào Việt Nam, chính phủ Việt Nam tìm đủ mọi cách để ngăn chặn những ý tưởng "Phản Động" mà cả thế giới coi là quyền căn bản một người dân nên có. Đối với chính phủ Hà Nội, bất cứ ý tưởng gì mà không phù hợp với quan điểm của Đảng điều được chụp cho cái mủ "Phản Động". Cho nên, khi các bạn thanh thiếu niên tại Kampuchea Krom đọc những thông tin trong trang này điều bị coi là phản động và có thể đi tù vì "Dám Cả Gan" đọc những tin tức "Chống Phá Cách Mạng". Các bạn thân mến, chắc các bạn củng đã biết là Việt Nam đã và đang ký hằng tỷ Đô La dự án với công ty nước ngoài, và đặt biệt là xin được viện trợ cả tỷ Đô La . Để xin được viện trợ, ký được hợp đồng, và đặt biệt khi đã trở thành một thành viên của WTO, Việt Nam phải ký với các nước đang có quan hệ với Việt Nam, là phải tuân thủ về vấn đề Nhân Quyền. Cho nên, Việt Nam đang ở trong thế tiến thoái lẩn nan vì họ muốn được tiền, nên không ngại gì mà không nói là tôn trọng nhân quyền cho công dân của họ. Nếu các bạn đã biết sự thật như vậy, các bạn có còn sợ không? Điều chắc chắn là các bạn còn sợ vì chính phủ Hà Nội không bao giờ tha bất cứ ai mà dám chống lại quyền lợi của Đảng trong đó có quyền lợi của gia đình của các nhà lảnh đạo của Đảng. Nếu như chính phủ Hà Nội thật sự có quyền lực vô bờ đó, chẳng lẻ mọi công dân Việt Nam, đặt biệt là các dân tộc bản xứ, không lẻ phải chấp nhận sống trong hoàn cảnh không có lối thoát sao. Chắc các bạn đã học qua những tác phẩm văn học cách mạng mà các bạn được đào tạo dưới mái trường xả hội chủ nghĩa như là "Người Mẹ Cầm Súng". Các bạn chắc cũng nhớ những câu "Giặc đến nhà đàn bà củng đánh". Người dân bản xứ đã sống trong cảnh bần cùng và bị coi là tần lớp không được văn minh trong xả hội. Đã là con người, ai cũng được sinh ra bình đẳng bởi đấn tạo hóa. Không có một dân tộc nào ngu hơn một dân tộc nào. Các bạn phải tự hỏi, "Ai đã làm cho dân mình nghèo và thất học?" Hầu hết người dân bản xứ Khmer Krom là nông dân, mà là nông dân của dựa lúa miền nam nữa. Theo thống kê của chính phủ Hà Nội trong những năm gần đây, 90% số gạo xuất khẩu là từ đồng bằng sông cửu long. Việt Nam đứng hàng thứ 2, thứ 3 về xuất khẩu gạo trên thế giới, vậy tại sao người nông dân Khmer Krom lại làm ruộng không đủ ăn. Nhiều thanh thiếu niên Khmer Krom phải bỏ học, bỏ ruộng vườn đi làm thuê cho những gia đình người Việt giàu có tại Sài Gòn. Nếu các bạn hỏi chính phủ Hà Nội, họ sẽ cho là người dân Khmer Krom không chịu làm theo chính sách của họ, không có xiêng làm, cho nên mới bị nghèo. Các câu trả lời cuối cùng điều đổ lổi cho những người nông dân Khmer Krom kém may mắn. Chính phủ Việt Nam không bao giờ dám đối diện với sự thật là họ đang thực hiện một "chính sách đồng hóa" để cho người Khmer Krom nghèo, nghèo đến mức độ mà khi nào chính phủ kêu người Khmer Krom bỏ đạo, bỏ văn hóa của mình để hòa nhập với "cuộc sống văn minh" của người Việt (đồng nghĩa với việc không tự nhận mình là người Khmer Krom nữa), thì lúc đó, có lẽ chính phủ Hà Nội xẽ ban cho một số ân huệ nào đó để đủ sống qua ngày dưới chính sách như là "Người Việt Hộ Nghèo". Là những người thanh thiếu niên Khmer Krom sống trong thời đại của kỷ nghệ thông tin, các bạn it nhất là biết dùng Internet để đọc được những ưu tư của dân tộc mình trong bài viết này, các bạn có thể làm ngơ để cho đồng bào mình sống trong cảnh lầm than được sao? Chúng ta không đứng lên dùng súng như "Chị út tịch" trong tác phẩm "Người Mẹ Cầm Súng" như là Bác Hồ Kêu gọi toàn dân đứng lên dùng bạo lực để cướp chính quyền. Chúng ta không có bạo động như những nhà cách mạng thuộc "Con Cháu Của Bác Hồ". Chúng ta phải đứng lên đấu tranh vì lẻ phải của dân tộc mình một cách bất bạo động. Chúng ta đòi những quyền căn bản nhất mà một công dân cần phải có, mà đã được đề cặp đến trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Các bạn thân mến, ngày 13 tháng 9 năm 2007 là ngày ĐẠI HỶ của người dân bản xứ trên toàn thế giới là bởi vì các nước thành viên của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc và các tổ chức của người bản xứ ở khắp nơi trên thế giới đã bỏ phiếu thông qua bản Tuyên Ngôn Về Những Quyền Của Người Dân Bản Xứ. Đó là một bước ngoặt quan trọng trong công cuộc đấu tranh bất bạo động của người dân bản xứ trên toàn thế giới để đòi cho được quyền Tự Quyết để sống trên đất của ông cha của họ. Cho dù chính phủ Hà Nội đã dùng mọi thủ đoạn để không thừa nhận người Khmer Krom là người Bản Xứ tại Kampuchea Krom, nhưng chính phủ Hà Nội lại sợ người dân Khmer Krom ở hải ngoại đem sự thật phơi bày với Liên Hiệp Quốc tại Diễn Đàn Về Những Vấn Đề Của Người Bản Xứ Của Liên Hiệp Quốc được tổ chức hằng năm tại Nửu Ước (New York). Cho nên chính phủ Hà Nội đều gởi phái đoàn của mình để tham dự và tuyên truyền chính sách giúp đở các người Thiểu Số (minority) thay vì nói là người Bản Xứ (Indigenous). Những luận điệu tuyên truyền và không công nhận người bản xứ Khmer Krom, Montagnard, H-Mong, Tày Đầm, là người bản xứ, đã làm cho một số lảnh đạo của diển đàn bực mình và chất vấn đại viện của chính phủ Việt Nam rằng, "nếu chính phủ Việt Nam không công nhận người bản xứ tại Việt Nam là người Bản Xứ, vậy chính phủ Việt Nam tham dự Diển Đàn Về Những Vấn Đề Của Người Dân Bản Xứ để làm gì?" Thật là tội nghiệp cho những người đại diện cho chính phủ Việt Nam, họ bị xấu hổ ngay trước mặt hằng trăm người đến từ khắp nơi trên thế giới. Thiệt là tội cho họ, vì họ chỉ làm theo chỉ thị từ Hà Nội. Điều đáng ngạc nhiên là Việt Nam đã bỏ phiếu thuận để thông qua bản Tuyên Ngôn Về Những Quyền Của Người Dân Bản Xứ mặc dù Hà Nội không bao giờ công nhận là Việt Nam có người Bản Xứ, nhưng Hà Nội cũng chưa có bao giờ từ chối nhận tiền viện trợ hằng triệu Đô La để xoá đói giảm nghèo cho người bản xứ từ các tổ chức nhân đạo của Liên Hiệp Quốc. Để thấp lên ngọn lửa nhân quyền cho đồng bào của mình, các bạn nên hiểu rỏ môt số căn bản của luật quốc tế về vấn đế Nhân Quyền. Những luật đó bao gồm: 2. Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (Universal Declaration of Human Rights). 3. Công Ước Quốc Tế về những Quyền Dân Sự, và Chính Trị. (Việt Nam ký 1982). 4. Công Ước Quốc Tế về những Quyền Kinh Tế, Xã Hội, và Văn Hóa. (Việt Nam ký 1982). 5. Tuyên Ngôn Về Những Quyền Của Người Dân Bản Xứ (nguyên bản là tiếng anh, chưa có bản dịch ra tiếng việt)Các bạn thân mến, hy vọng đọc đến đây, các bạn đã có đủ khái niệm về luật quốc tế về vấn đề nhân quyền. Hơn thế nữa, các bạn đã hiểu được rằng, mục đích thực sự của công cuộc đấu tranh của người dân bản xứ là bất bạo động, và mục đích cuối cùng là cho đạt được quyền Tự Quyết. Đối với chúng ta là người bản xứ Khmer Krom, chúng ta phải làm gì để đạt được mục đích chung đó, trong khi chính phủ Hà Nội không cho phép người dân tại Việt Nam không được hưởng những điều cơ bản về nhân quyền. Các bạn có lẽ từng nghe nói: "Đừng nghe gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm". Để áp dụng câu nói đó vào công cuộc đấu tranh bất bạo động để đòi quyền căn bản của dân tộc mình, chúng ta phải: 1) Đừng Sợ Những Gì Cộng Sản Dọa Nếu các bạn đấu tranh đòi hỏi về vấn đề Nhân Quyền mà bị chính phủ Hà Nội hăm dọa hay đòi bắt bớ, các bạn cứ nói thẳng với Công An rằng, Việt Nam bây giờ là thành viên không thường trực của Liên Hiệp Quốc, vậy đề nghị Việt Nam cho công dân Việt Nam được hưởng những điều căn bản về Nhân Quyền. Các bạn có quyền tổ chức biểu tình, bày tỏ quan điểm của mình về những gì các bạn nghĩ rằng người dân Khmer Krom cần phải có. Nếu bị hăm dọa, các bạn có thể chạy vào tòa đại sứ Mỹ, hay là các nước khác xin tị nạn, bởi vì mạng sống của bạn đang bị nhà cầm quyền đe dọa. Các bạn xin tị nạn chính trị bởi gì các bạn dám đòi hỏi về vấn đề nhân quyền, chứ không phải xin tị nạn kinh tế. Cho nên không có một tòa đại sứ nào dám từ chối bạn cả, nếu có, thì tòa đại sứ đó vi phạm luật xin tị nạn chính trị của Liên Hiệp Quốc. 2) Làm Những Gì Cộng Sản Sợ
a) Yêu cầu chính phủ Hà Nội cho người dân Khmer Krom được tự do lập hội, tự do bày tỏ quan điểm của mình, và được tự do thành lập báo độc lập bằng tiếng Khmer không có sự can thiệp của chính phủ Hà Nội. Chỉ có tự do lập hội và báo chí, thì người dân Khmer Krom của mình mới hiểu được những gì đang xảy ra xung quanh họ. Bằng không, chính phủ Hà Nội cứ nói dân mình lạc hậu. Đa số dân Khmer Krom mình ghét những gì cộng sản nói và viết, bởi vì họ không bao giờ nói và viết sự thật. Cho nên dân mình không thèm đọc, để rồi dân mình không được cặp nhật với những thông tin hữu ích mà cần phải học hỏi, đặt biệt là hiểu rỏ quyền làm người trên đất tổ tiên của họ. b) Yêu cầu chính phủ Hà Nội cho người dân Khmer Krom được tự do hành đạo theo phong tục của người Khmer Krom. Được tự do thành lập giáo hội phật giáo Khmer Krom Theravada không cần phải xin phép chính phủ Hà Nội. Không có một nước nào trên thế giới này bắt các tổ chức tôn giáo phải đang ký với chính phủ hết, bới vì tự do tôn giáo là điếu căn bản nhất của con người. Ở Việt Nam, các tổ chức tôn giáo phải dưới quyền kiểm soát của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, mà tổ chức này là tổ chức mà cộng sản Hà Nội dùng để kiểm soát về vấn đề tôn giáo tại Việt Nam. Cho nên, cái mà người Khmer Krom cần, là cần một giáo hội phật giáo của riêng mình, vì người Khmer Krom là người bản xứ. Chính phủ Hà Nội đả bỏ phiếu thông qua Tuyên Ngôn về Những Quyền của Người Bản Xứ, thì chính phủ Hà Nội phải tuân thủ những gì họ đã ký với Liên Hiệp Quốc. Các bạn thân mến, đa số người Khmer Krom của chúng ta là theo phật giáo. Chúng ta đã được dạy bởi ông bà chúng ta ngay từ khi mới lọt lòng mẹ về vấn đề đạo đức, độ lượng, và tha thứ mà đã được Đức Phật dạy bảo chúng ta. Chính vì thế, chúng ta thấy rằng, người Khmer Krom của chúng ta rất hiền hòa, hiếu khách, và chân thật. Đa số người thanh niên Khmer Krom, khi đến tuổi trưởng thành, đều phải vô chùa học đạo, rồi đi tu trả hiếu cho ông bà cha mẹ. Cái văn hóa bất hửu đó, đã ăn xâu vào trong tăm khảm của tất cả người con Khmer Krom và làm cho người Khmer Krom thật thà, chất phát. Cũng chính văn hóa bất hửu đó, cho dù dân tộc chúng ta đả và đang bị đồng hóa một cách dả mang, không có tính người, mà dân tộc chúng ta vẩn còn tồn tại đến ngày hôm nay. Nhưng dù sao, sự nhẩn nhục và chịu đựng của chúng ta có giới hạn. Chúng ta không đứng lên dùng bạo động, chúng ta chỉ đứng lên đấu tranh bất bạo động, để đòi những quyền căn bản nhất mà một con người cần phải có. Chính vì lý lẻ đó, chúng ta không có gì phải sợ. Người phải sợ mới là những người lảnh đạo của chính phủ Hà Nội. Bởi vì họ là người đi lường gạt thế giới để xin viện trợ rồi bỏ vào túi riêng của mình. Chính họ là người đang thực hiện âm mưu đen tối để đồng hóa các dân tộc bản xứ ,để cướp đi ruông vườn của họ, rồi đẩy họ vào hòan cảnh nghèo nàn, thất học, không có lối thoát. Khi người bản xứ nghèo, Việt Nam đi than thở với thế giới, để cho thế giới tội nghiệp đưa tiền viện trợ giúp người bản xứ. Nhưng thực chất, số tiền viện trợ hàng triệu đồng cho người bản xứ chỉ vào túi của các nhà lảnh đạo của chính phủ Hà Nội. Hy vọng rằng, sau khi đọc được bài viết này, các bạn thanh thiếu niên đang sống tại Kampuchea Krom hiểu rỏ mục đích thật sự của mình và dám lên tiếng đòi lẻ phải, quyền tự quyết để được làm người của mình. Cầu mong cho linh hồn của những người Anh Hùng Khmer Krom đã hy sinh mạng sống của mình trong công cuộc bảo vệ bờ cỏi Kampuchea Krom, và bảo vệ văn hóa truyền thống của người Khmer Krom, tiếp tục theo phù hộ các bạn, để cho các bạn có thêm nghị lực đấu tranh bất bạo động, để giúp dân tộc mình thóat khỏi kiếp lẩm than, để ngóc đầu lên làm một người Khmer Krom thật sự, như dưới các vương triều của người Khmer, đặt biệt là triều đại Phù Nam. |
| < Trước | Tiếp > |
|---|
